Hợp đồng có nhất thiết phải có lợi ích đối ứng

Theo truyền thống của hệ thống thông luật, thỏa thuận của các bên chỉ cấu thành hợp đồng khi tồn tại lợp ích đối ứng giữa các bên tham gia hợp đồng. Lợi ích của hợp đồng có thể được hiểu là lợi ích mà các bên trao cho nhau để nhạn được lợi ích đối ứng từ bên còn lại. Một thỏa thuận không mang lại lợi ích đối ứng sẽ không tạo ra hợp đồng khi hiệu lực ràng buộc các bên và có khả năng thi hành.

Khác với hệ thống thông luật, phát luật hợp đồng Việt Nam chịu ảnh hưởng của truyền thống dân luật không yêu cầu sự tồn tại của lợi ích đối ứng giữa các bên khi tham gia vào thỏa thuận như là một đặc tính của hợp đồng. Nói cách khác, pháp luật Việt Nam không đòi hỏi hợp đồng được giao kết phải có tính chất “có đi có lại”. Sự cân bằng về lợi ích hoặc yêu cầu bảo vệ quyền của các bên yếu thế chỉ áp dụng với một số loại hợp đồng nhất định và không phải là một đặc tính cơ bản của hợp đồng.

Lưu ý, tại điều 118 Bộ luật Dân sự 2015 có quy định về mục đích của giao dịch dân sự, theo đó “Mục đích của giao dịch dân sự là lợi ích mà chủ thể mong muốn đạt được khi xác lập giao dịch đó.”. Quy định trân của Bộ luật Dân sự 2015 chỉ nên hiểu để giải thích thế nào là mục đích của giao dịch và không nên hiểu là buộc tất cả các bên tham gia giao dịch (Trong đó có hợp đồng) đều cần có mục đích (hay nói các khác là cần có lợi ích). Chỉ bên nào có mục đích thì mới có lợi ích mong muốn đạt được khi tham gia giao dịch. Ví dụ, trong giao dịch thừa kế thì chỉ có người để lại thừa kế có mục đích và pháp luật không yêu cầu người nhận thừa kế có mục đích khi nhận thừa kế.

>> Trên đây là bài viết Đặc tính phân biệt giữa hợp đồng và hành vi pháp lý đơn phương

>> Xem thêm các bài viết khác từ Luật kiến Nghiệp:

Nhấn vào đây để tương tác với chúng tôi nhiều hơn.

About Đinh Tuấn huy 313 Articles
Lưu trữ thông tin, chia sẽ kiến thức là mục tiêu hàng đầu của Luật Kiến Nghiệp

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*